Vu thuật thời Hy Lạp cổ đại
Tương tự mọi xã hội cổ đại khác, người Hy Lạp cũng có nhiều môn vu thuật đa dạng và thần bí
Cổ đại Hy-La cũng được gọi là Cổ đại cổ điển, kỷ nguyên cổ điển hay thời đại cổ điển là một thuật ngữ rộng để chỉ một giai đoạn dài của lịch sử văn hóa Âu châu với trọng tâm là Địa Trung Hải, bao gồm hai nền văn minh đan chồng lên nhau là Hy Lạp cổ đại và La Mã cổ đại.
Vì vậy thời kỳ cũng được biết đến với tên chung là thế giới Hy-La (Hy Lạp-La Mã). Kỷ nguyên này, dưới những tiến bộ của xã hội Hy Lạp và La Mã, hai nền văn minh này đã ảnh hưởng rộng lớn từ châu Âu, đến Bắc Phi và sang tận vùng Trung Đông.
Tương tự mọi xã hội cổ đại khác, người Hy Lạp cũng có nhiều môn vu thuật đa dạng và thần bí
Nghệ thuật khiêu vũ là một phần quan trọng in đậm dấu ấn trong đời sống thường nhật lẫn sinh hoạt tín ngưỡng của người Hy Lạp.
Văn học Hy Lạp cổ đại nổi bật trong lịch sử loài người có ảnh hưởng bền bỉ đến nhiều thế hệ trên khắp châu Âu.
Thần thoại Hy Lạp không chỉ là tập hợp những câu chuyện hoang đường, mà là bức tranh một nền văn minh
Hy Lạp cổ đại là khuôn mẫu cho nhiều lĩnh vực khoa học, văn học, nghệ thuật của thế giới phương Tây về sau.
Zenobia của thành Palmyra là nữ hoàng đầy tham vọng, sắc sảo, và quả cảm, bà đã từng bành trướng lãnh thổ sang tận Ai Cập và châu Á Tiểu
Quyền lực Athens ngày càng lớn mạnh, và nỗi lo sợ mà quyền lực này khơi gợi ra với Sparta đã khiến chiến tranh là điều không thể tránh được
Cuối thời kỳ Hy Lạp cổ điển có thể được tính từ năm 338 TCN khi Philip II của Macedonia đánh bại người Athens và Thebes trong Trận Chaeronea.
Thủ đoạn quân sự nổi tiếng nhất đã đi vào văn hóa thế giới là Con ngựa thành Troy, được coi là tấm gương về sự khéo léo và kiên trì
Đây là một bi kịch về số phận và tự do: tự do của con người không phải là làm điều mình muốn mà là chịu trách nhiệm ngay cả về điều mình không muốn