Lịch Sử Tổng Hợp

Thế vận hội 1904 tồi tệ nhất lịch sử

Thế vận hội 1904 ở St. Louis, bang Missouri (Mỹ) đã giành được “huy chương vàng” mỉa mai cho sàn diễn tồi tệ nhất trong lịch sử các kỳ thi đấu thể thao Olympic

the van hoi 1904

Trong suốt lịch sử Thế vận hội, không phải kỳ Olympic nào cũng thực sự thú vị và được tổ chức tốt. Tuy nhiên, Thế vận hội 1904 ở St. Louis, bang Missouri (Mỹ) đã giành được “huy chương vàng” mỉa mai cho sàn diễn tồi tệ nhất trong lịch sử các kỳ thi đấu thể thao Olympic. Công bằng mà nói, vạn sự khởi đầu nan – khi đó phong trào Olympic chỉ mới bắt đầu. Ủy ban Olympic Quốc tế (IOC) chỉ mới được thành lập vào năm 1896, và Thế vận hội 1904 chỉ là lần thứ ba được tổ chức kể từ Thế vận hội cuối cùng của phong trào Olympic cổ đại vào thế kỷ thứ 4.

Khởi đầu quá tệ

TVH 1904 vốn ban đầu được dự định tiến hành tại Chicago, nhưng các nhà tổ chức của Hội chợ Thế giới St. Louis sợ rằng Thế vận hội Chicago sẽ làm giảm lượng người tham dự triển lãm. Thời ấy, Hội chợ Thế giới là một sự kiện phổ biến hơn nhiều, nhưng sự lo lắng của những người tổ chức Hội chợ đã chiếm ưu thế. Để thu hút người hâm mộ thể thao rời khỏi Chicago, ban tổ chức Hội chợ quyết định tổ chức giải vô địch điền kinh của riêng họ ở thành phố St. Louis. IOC nhanh chóng nhận ra mọi thứ đang diễn ra theo hướng nào nên bất đắc dĩ đành trao quyền đăng cai Thế vận hội cho St. Louis. Tổng cộng có 12 quốc gia cử vận ​​động viên tham dự TVH này. Phần lớn các vận động viên đến từ Hoa Kỳ và Canada. Nhưng vấn đề chính là số lượng khán giả quá ít. Bản thân cuộc thi đã kéo dài những 5 tháng do các vấn đề về tổ chức và việc bố trí nơi ăn chốn ở của những người tham gia.

Cuộc thị Marathon vô tiền khoáng hậu

Tuy nhiên, không có gì có thể so sánh được về sự phi lý trong việc tổ chức cuộc thi chạy Marathon nổi tiếng của Olympic lần này. Một trong những người tổ chức chính, James Sullivan, quyết định đã đến lúc thử nghiệm ảnh hưởng của việc mất nước đối với cơ thể trong cuộc chạy Marathon. Tất cả vì mục đích khoa học! Khốn khổ, thế là trong cuộc đua, nước đã bị cấm. Cần biết rằng các vận động viên phải vượt qua hơn 40 km trên vùng đồng bằng khô cằn và đồi núi đầy bụi ở Missouri trong nhiệt độ 35 độ C!

Nhưng đó chỉ là khởi đầu của rắc rối sớm ập đến với các vận động viên Marathon ở Olympic 1904. Hầu hết các vận động viên đều không thể chịu được những điều kiện kinh khủng như hỏa ngục này và chỉ có 14 trong số 32 vận động viên có thể “lết” về được đến đích. John Jordan, người chiến thắng ở Boston Marathon trước đó, thậm chí chưa chạy được một dặm thì đã nôn mửa và gục xuống đất. Vận động viên William Garcia được tìm thấy cách đó 30 km trên đường chạy, nằm bất tỉnh do ho ra máu vì bị tổn thương thực quản và dạ dày do “xơi” phải quá nhiều bụi đường, và suýt chết trên đường đến bệnh viện. Ngay cả những người cố gắng hoàn thành cuộc đua cũng không thoát khỏi “sự trớ trêu của số phận”. Vận động viên người Tswana (lãnh thổ ngày nay là Botswana và Nam Phi) Len Taunyan và Jean Mashiani, những vận động viên Olympic châu Phi đầu tiên (lần lượt giành vị trí thứ 9 và 12) đã có những kỷ niệm nhớ đời: Taunyan bị một con chó hoang hung hãn rượt đuổi và sủa ầm ĩ suốt hơn 1,5 km, thỉnh thoảng phải dừng lại nhặt đá ném đuổi nó, còn anh bạn đồng hương Mashiani, sau khi ngã vì đuối sức đã đứng lên chạy theo chiều… ngược lại, đến khi nhìn thấy các đối thủ khác đang chạy đến gần thì mới hiểu ra cớ sự, bèn quay ngoắt 180 độ, chạy thục mạng.

Đại lược về thể chế dân chủ của Hy Lạp
Thái Bình Thiên Chúa (Pax Dei) và Truega Dei
Trận chiến cầu Stamford và cuộc chơi kết thúc cho thời đại Viking

Vận động viên… ăn mày

Felix Carvajal de Soto là người được yêu thích nhất của cuộc đua. Vào thời điểm đó, anh là một vận động viên nổi tiếng, người từng chạy dọc chiều dài đất nước Cuba. Trên đường đến St. Louis để tham dự Thế vận hội, anh ta đã nướng hết tất cả tiền lưng của mình trong các sòng bạc ở New Orleans. Từ New Orleans đến St. Louis, anh đã vượt qua gần 1.000 km bằng đi bộ hoặc đi nhờ xe. Tuy nhiên, trên đường đi, Soto lại bị kẻ gian cuỗm mất hết đồ đạc, thế là anh phải chạy marathon với chiếc mũ nồi rách nhặt được đâu đó dọc đường và trong bộ quần áo hoàn toàn không phù hợp, đến nỗi Ban tổ chức buộc phải dùng kéo cắt ngắn đôi ống quần để biến chiếc quần dài của anh thành… quần soóc. Khi xếp hàng đứng vào đội hình xuất phát, Soto đói lả. Động tác đầu tiên anh thực hiện là xin ăn từ các đối thủ và người qua đường. Những thứ xin được chẳng thấm tháp vào đâu, thế là cuối cùng anh đã phải táo gan vặt trộm một ít táo còn xanh và đào chưa chín trong những vườn nhà bên cạnh đường đua. Nhưng bữa ăn này khiến bụng anh quặn thắt và phải nằm vật xuống giữa cuộc đua mà nôn quằn nôn quại. Điều đáng ngạc nhiên là Soto vẫn hoàn thành cuộc chiến Marathon và về đích thứ tư.

Chiến thắng nhờ… vài sợi tóc

Người đầu tiên vượt qua vạch đích là anh thợ nề người Mỹ Fred Lorz, nhưng hóa ra anh chỉ chạy có 14,5 km, rồi sau đó thì chễm chệ trên ô tô của người nhà. Tuy nhiên, khi cách đích khoảng 7 km thì xe bị hỏng. Lorz quyết định sẽ chạy nốt quãng đường còn lại, và thực sự đã là người chạy về đích đầu tiên. Anh ta được Alice Roosevelt, con gái của Tổng thống Hoa Kỳ, tặng hoa hẳn hoi. Nhưng 20 phút sau, kẻ lừa dối đã bị lộ mặt. Lorz nhanh chóng thừa nhận rằng mình đã gian lận với mục đích chế diễu cuộc thi phản khoa học. Dĩ nhiên bị tước danh hiệu vô địch.

Người chiến thắng thực sự của cuộc đua là Thomas Hicks, người vượt qua vạch đích một cách… khó tin. Kỳ thực thì huấn luyện viên của anh đã có một kế hoạch “tài tình” để giúp vượt qua quy tắc “không có nước” – cho vận động viên ăn hỗn hợp lòng trắng trứng, rượu mạnh và… strychnine (một hợp chất hóa học). Hicks dường như bị ảo giác trong phần lớn chặng cuối của cuộc đua marathon và gục ngã ngay trước vạch đích, chỉ vài sợi tóc của anh chạm vào vạch. Nhưng vàng Olympic vẫn là vàng Olympic!

TVH St. Louis đã gây khó khăn cho việc đăng cai các kỳ Olympic kế tiếp. Thế vận hội ở Athens Hy Lạp năm 1906 (phá lệ 4 năm 1 lần, nhằm kỷ niệm 10 năm Olympic tái xuất giang hồ) cũng được tổ chức kém. May mắn thay, Thế vận hội London 1908 đã thành công tốt đẹp và từ đó bắt đầu lịch sử thực sự của những kỳ Olympic mà chúng ta biết và yêu thích ngày nay.

Theo puls.ru

5/5 - (4 votes)

KHÁM PHÁ


Ảnh Việt Nam Xưa

  • Một gia đình người Việt giầu có vào năm 1870 (ảnh đã được phục chế màu)
  • Những nhạc công người Việt đang biểu diễn - Sài Gòn 1866
  • Lễ hội Phủ Dầy - Nam Định xưa, cách đây hơn 100 năm
  • Một ngôi miếu ở làng quê Bắc bộ từ những năm 1910s
  • Lễ hội Phủ Dầy - Nam Định xưa, cách đây hơn 100 năm
  • Lễ hội Phủ Dầy - Nam Định xưa, cách đây hơn 100 năm
  • Một vị chức sắc làng Xa La, tỉnh Hà Đông cũ - Ảnh năm 1915
  • Ảnh chụp cụ đồ Nho từ đầu thế kỷ XX
  • Hai vợ chồng người nông dân Bắc bộ năm 1910
  • Tục ăn trầu của phụ nữ Việt xưa
  • Tục ăn trầu của phụ nữ Việt xưa
  • Chân dung phụ nữ Việt Nam trước năm 1915
  • Chân dung một gia đình khá giả ở Miền Bắc
  • Mệ Bông Nguyễn Thị Cẩm Hà
  • Trạm tàu điện bờ hồ (nhìn từ góc Hàng Đào
  • Su ra doi cua tuyen ngon doc lap my
  • Đoạn trích từ Nhật ký của Nữ hoàng Victoria. Nguồn: Royal Collection Trust, Luân Đôn
  • Chân dung gia đình hoàng gia năm 1846
  • Nữ hoàng Victoria và Abdul Karim tại Cung điện Buckingham. Nguồn: The New York Times
  • Chân dung Thằng Mõ chụp năm 1902
  • Lính hầu đang khiêng một vị chức sắc cấp huyện đi công vụ, ảnh chụp từ đầu thế kỷ XX
  • Học sinh đi học những năm cuối thế kỷ XIX
  • Những người bán hàng rong ven đường ở Bắc kỳ đầu thế kỷ XX
  • Không ảnh Hà Nội năm 1926
  • Một vị quan lớn cùng đoàn tuỳ tùng và lính cắp gươm, tráp theo hầu - Ảnh từ đầu thế kỷ XX
  • Ngày Tết của một gia đình khá giả ở miền Bắc những năm 1920s

Leave a Comment